I'm Thang. Have a nice day!
23/12/2023
Cuối năm rồi, cảm giác không được tốt cho lắm…
Chẳng phải buồn lại càng không phải vui. Giống như bản thân đã trải qua nhiều chuyện làm cho bản thân ít cảm xúc hơn rồi. Cũng có thể là do bản thân trốn tránh trách nhiệm giống như người khác nói, nó làm cho cảm xúc của mình dường như ít đi nhiều rồi.
Buồn cũng có chút, tủi một chút, hy vọng một chút, khát khao một chút,… nhưng có lẽ chỉ là một chút thôi nhỉ? Cũng chẳng biết nữa, chỉ là “bản thân muốn là chính mình” đúng theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Nếu bạn chỉ là chính bạn. Có sẽ có gì?
Tất cả những thứ bạn cảm thấy thực sự có là thứ mà tôi đang cảm thấy lúc này. Cuộc sống như này khiến bản thân tôi thực tế hơn với giấc mơ của chính mình. Không kiêu ngạo, không tự hào về xuất thân, không tự hào về kiến thức, chấp nhận các mặt yếu kém nhất của mình. Tôi tự nói với bản thân mình: “Mày chỉ là một thằng tồi thôi.”
Đúng là nó: Một thằng tồi. Một thằng tối với một giấc mơ cần được hoàn thành.
Chính là nó.
…
Tôi trải qua những ngày tháng đau khổ (với hoàn cảnh của mình) và nghĩ nó là đau khổ thực sự, nhưng không đau khổ thực sự là bạn phải đắm chìm vào nổi khổ của người khác. Bạn có một hoàn cảnh tốt thì bạn sẽ không thể hiểu và cảm nhận được nỗi khổ của tầng lớp thấp hơn đâu. Trừ khi bạn trải qua nó…
Nhưng làm gì có ai nguyện ý từ bỏ tất cả để trải qua nó. Chắc nó chỉ xuất hiện trong phim thôi, vì phim thì thường mang đến kết quả tốt đẹp. Còn thực tế thì, bạn có thể sẽ mất tất cả nếu thử nghiệm những nỗi đau đó đấy…
Bạn có ngồi đó và nghĩ rằng cho những người ăn xin ngoài kia cái cần câu thay vì con cá,… đó là điều tốt nhất rồi.
Không hề
Bạn sẽ không hiểu cơn đói sẽ tạo ra sự túng quẫn như nào đâu….
Bạn cho họ bữa nay, họ sẽ lo bữa mai ăn gì… Lấy sức đâu mà nghĩ cách kiếm tiền chứ… (Coi như họ có kiến thức rồi đấy.)
Tâm trạng của họ cũng không thể nghĩ nổi đâu. Đừng đặt vị trí hiện tại của bạn và họ. Bạn chưa bao giờ thiếu thốn thức ăn trong vài tháng, thậm trí vài năm thì bạn không hiểu đâu. Bạn dù nhìn đói vài ngày rồi ăn thì chỉ mấy bữa là bạn lại quên đi nỗi đau đó thôi.
Nhưng bạn thử tượng tưởng nỗi đau đó lặp đi lặp lại liên tục xem. Bạn ăn một bữa với ngân sách như họ rồi nhìn 1 hoặc 2 ngày và ăn 1 bữa xem. Cứ lặp đi lặp lại ngày này tháng nọ thì đầu óc bạn mới giống họ được.
“Tôi nghĩ cách dễ nhất để giúp người khó khăn là tụ tập lại một chỗ và cho ăn đủ no một thời gian dài…
Đến khi họ ăn đủ no và muốn ăn ngon mặc đẹp là lúc mà họ muốn thay đổi mình.”
Mấy ngày gần đây tôi rất buồn khi nghe tin tức về bữa ăn các ăn học sinh vùng cao: “Thịt Tàng Hình”
Để cải thiện cuộc sống một cách nhanh và mạnh nhất là cho họ chi thức và bữa ăn no. Vậy mà có nhưng người quyết tâm ăn chặn nó. Thật đáng buồn.
Nếu 200k ở thành phố chỉ là một bữa ăn ngon ở thành phố của 1 người hay 1 gia đình. Thì nó có thể cung cấp đủ cho các em học sinh cả một trường có thịt ăn rồi…
Vậy mà những con chuột lại lỡ ăn mất chúng trên đường vận chuyển.
Vẫn biết là rổ táo nào cũng sẽ có những quả táo sâu, nhưng sẽ thật tệ nếu quả táo đó lại là quả táo giữa hai rổ táo liền nhau. Chúng có thể làm hỏng cả hai rổ táo… Hơn thế nữa chúng sẽ hủy hoại những quả táo còn đang xanh.
Nếu một rổ táo chín bạn sẽ có thể nhặt ra nhưng quả sâu hay cắt gọt chúng, nhưng một rổ táo chưa chín mà bị sâu có nghĩa là chúng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.
“Trẻ em như búp trên cành
Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan”
Hy vọng các em học sinh khó khăn đặc biệt là các em học sinh vùng cao có điều kiện sống và học tấp tốt hơn.
Nếu các bạn muốn ủng hộ: Qũy Từ Thiện Trò Nghèo Vùng Cao
Một ngày cuối năm trống giỗng
Một chút tâm trạng ngày 23/12/2023.
.png)

