I'm Thang. Have a nice day!
21/01/2025
Mỗi thứ xảy ra trong cuộc sống đều dạy người ta về một chuyện. Khó khăn mang đến cho một người ý chí mãnh liệt để vươn lên. Còn khi không còn bất cứ điều gì để phấn đấu cả, tất thảy những gì một người có thể làm sẽ chỉ còn là sa đoạ.
Tôi tin rằng, trong cuộc đời của mỗi người, bao nhiêu vui buồn hay bao nhiêu sướng khổ là thứ đã được hẹn sẵn một định mức rõ ràng. Từ giờ đến lúc chết, rồi bạn sẽ phải tự đi qua ngần ấy những vũng lầy tai ương và cũng sẽ trải nghiệm cho đủ ngần ấy những tháng ngày vinh quang chói lọi.
Nếu bạn từng trải qua rất nhiều khó khăn từ lúc còn trẻ, những khoảng thời gian thử lửa ấy, đến sau này sẽ tôi rèn nên một thứ bản lĩnh đủ để trong ánh mắt của bạn nhìn về tương lai sẽ không còn hai chữ lo sợ và vô định nữa. Nhưng nếu bạn từ sớm đã dùng hết phúc phần, tham lam hưởng thụ mọi thứ khi còn thanh xuân, đến lúc số phận yêu cầu bạn trả giá, khi tuổi đã già sức đã yếu rồi, dù muốn, có thể bạn cũng không còn khả năng để cố gắng nữa.
Thời gian rồi sẽ tự trả mọi thứ về đúng vị trí cần có của nó. Bạn là con người ra sao, số phận của bạn sau này rồi sẽ thế nào, từ đoạn trung vận trở đi cuộc đời này sẽ phản ánh chân thực và đầy đủ nhất những thứ nhân quả bạn đã tự gây nên.
Trước 18 tuổi, tâm tính con người thường do gia đình, nền tảng giáo dục ảnh hưởng là chính. Nhưng sau khi qua 18 tuổi, con người ta có thể là rời xa gia đình đi học xa, đi làm việc, xuất khẩu lao động,… Đây là lúc một người tự mình trải nghiệm tự do quá trớn, có thể huỷ hoại thành tựu trước đó của gia đình đã bồi đắp hoặc đột phá tư tưởng cũ để đổi mới.
Sau 30 tuổi, cuộc đời này phú quý hay không hoàn toàn là do thực lực của bạn. Bạn có thể đạt được bất cứ điều gì hoặc đánh mất tất cả.
12 năm là khoảng thời gian đủ lâu để một người cảm nhận được ít thì một lần, nếu may mắn có thể cảm nhận vài lần “can qua”. Trong những thời khắc như thế, những kẻ từng ăn may gặp thời mà không có thực tài rồi cũng trở thành thất thế. Những bậc cao nhân vốn đang ẩn mình chờ thời cũng sẽ có thể nắm bắt, đổi đời mà trở thành thế hệ anh hùng tiếp theo.
Bản tính của con người vốn là, nếu không phải vì trải qua một biến cố quá lớn, thì sẽ chẳng có lý do gì để thay đổi, cứ đi mãi trong vô định bằng quán tính của bản năng. Chỉ khi trải qua những lần hiểm cảnh như mất trắng, bơ vơ, bị phản bội… thì một người mới có động lực để ép bản thân sửa mình tu chí.
Lớn lên trong gian khó, thật ra cũng là một việc vô cùng tốt. Bởi chỉ trong những hoàn cảnh như thế, một người mới biết được ai thực sự là bạn bè tốt của mình. Cùng với cha mẹ, chắc chắn sau này những người như vậy cũng sẽ trở thành một số ít mối quan hệ mà bạn trân trọng nhất.
Một chiếc bụng đói, một cái ví rỗng và một trái tim tan vỡ sẽ dạy một người nhiều hơn tất cả những gì mà trường lớp có thể làm.
Mong bạn mỉm cười, trời chỉ thử lòng với người mang mệnh lớn.
Tặng bạn câu này: “Ngày mai chết, thì chỉ buồn hôm nay”